Advertisements
Panel 1

Welcome to TSM,

Tại sao lại là “The Simple Mindset” – “Tâm trí giản đơn”?

Vì đỉnh cao của sự phức tạp – là đơn giản. Hoặc ngược lại!

Vốn dĩ tôi không phải một kẻ bình thường trong suy nghĩ. Tôi là một kẻ nghĩ nhiều, là một kẻ nhạy cảm với những điều rất rất nhỏ, là một kẻ trọng tâm vào tiểu tiết, và đồng thời, là một kẻ vô cảm, nhìn vấn đề một cách tổng quát và trực quan, có định hướng. Nó thực sự, thực sự hỗn tạp. Trước một suy nghĩ, hành động là cả một cuộc chiến giữa đa hệ giá trị và đa hệ tư tưởng. Tôi luôn ở trong một vị thể mắc kẹt và lép xẹp vì lực dồn nén. Một bên là TÔI. Một bên là ‘những thứ còn lại trong con người tôi’ – ‘bản dạng tính’ của tôi.

Tôi đã chối bỏ nó, y như cách mà nhiều người chối bỏ bản dạng giới của mình. Có thể gọi kiểu của tôi là chối bỏ “bản dạng tính”? Tôi đã từng ghét chính mình. Ghét một cách thậm tệ. Nhiều cuộc cãi vã, nhiều sự đổ vỡ, nhiều những quyết định sai lầm đã diễn ra một cách thiếu kiểm soát chỉ vì sự hờ hững chối bỏ ấy. Tưởng tượng bạn và bản tính của bạn là 2 chủ thể khác biệt nhưng tồn tại phụ thuộc lẫn nhau. Khi bạn chối bỏ và không chấp nhận bản tính, nó sẽ căm phẫn mà thỏa sức tung hoành thiếu kiểm soát, nó sẽ khiến bạn phát điên!

Và “The Simple Mindset” là chính tôi trong một trường lập thể. Có thể bạn đã nghe đến ‘Cubism‘ (trường phái lập thể) – là một trường phái hội họa mà người họa sĩ không quan sát đối tượng ở một góc nhìn cố định mà lại đồng thời phân chia thành nhiều mặt khác nhau, nhiều khía cạnh khác nhau. TSM cũng vậy, là một quá trình gần 20 năm để tôi bắt đầu chấp nhận chính bản thân mình, làm bạn với mình, hiểu mình. Mình nghĩ gì, như thế nào, đau ở đâu, và hạnh phúc đến đâu, đã chín chắn trưởng thành hơn được bao nhiêu. Nhìn nhận chính mình trong một trường lập thể là một nhìn nhận đa chiều, đa góc cạnh. Và tôi bắt đầu vị tha hơn, và nhẹ nhàng hơn tôi của những năm 17, 15.

Có lẽ những rối rắm lênh đênh của tôi là điều hiển nhiên trong đời mà ai cũng sẽ trải qua. Hoặc có thể sai! Nhưng dù sao thì mỗi lần viết ra là mỗi lần tự chuyện trò với chính mình như một người bạn. Là mỗi một lần để đầu óc thông thoáng hơn. Giản đơn hơn. Giống như cách mà một đứa bạn từng nói với tôi trong một buổi trưa ám màu xế chiều bên khung cửa sổ có dàn cây lô hội ngày nào: “Được nói chuyện như này, thật tốt!”

Grown-up: bao gồm những bài học cuộc sống trong quá trình tôi trưởng thành, những câu chuyện tích cực, những điều tôi “ngộ” được trong đời, những điều mà tôi đã phải thốt lên “ồ, tại sao mình không biết sớm hơn”. Đây là nơi tôi ghi lại một cách tỉ mẩn nhất những điều tôi đã đạt được, đã sai lầm như thế nào và sửa chữa nó ra sao trong quá trình trưởng thành của chính mình. Bản thân tôi nghĩ rằng con người không ai hoàn hảo, nhưng phải luôn đi trên chặng đường tìm bản ngã tốt nhất của bản thân, thay vì chấp nhận như một điều hiển nhiên và cứ để cuộc đời đó tiếp diễn. Tôi sai lầm, rất nhiều. Và tôi sửa đổi, cũng rất nhiều, ngày càng sửa đổi để tốt hơn nữa. Tôi chấp nhận sự thiếu sót đó, cả từ chính mình và người khác. Tôi không chỉ trích bản thân, không đắm chìm mãi trong sự tệ hại của quá khứ. Và đồng thời, tôi cũng không chấp nhận việc thiếu sự cầu tiến để hoàn thiện. Con người, là để luôn tiến về phía trước – và hạnh phúc!

Untangled things: gỡ rối tâm trí giống như một kiểu thiền định. Đây là nơi tôi xả hết những mớ rối rắm trong đầu, những bất an, những mỏng manh, cả những lo lắng, căng thẳng, cả những điều vụn vặt bé nhỏ.

Challenges: những điều tôi thử thách chính mình để vượt qua giới hạn của bản thân. Phải thừa nhận một điều là tôi lười. Lười thực sự. Đến cả cái blog này cũng là một thử thách to lớn mà mãi tôi mới bắt đầu làm nó cho ra ngô ra khoai. Thử thách khiến cuộc sống thú vị, giống kiểu “chinh phục một người tình”.

Nguồn: Film Photo Club
Panel 2

Grown-up

Đây là nơi tôi ghi lại một cách tỉ mẩn nhất những điều tôi đã đạt được, đã sai lầm như thế nào và sửa chữa nó ra sao trong quá trình trưởng thành của chính mình. 

Bản thân tôi nghĩ rằng con người không ai hoàn hảo, nhưng phải luôn đi trên chặng đường tìm bản ngã tốt nhất của bản thân, thay vì chấp nhận như một điều hiển nhiên và cứ để cuộc đời đó tiếp diễn. Tôi sai lầm, rất nhiều. Và tôi sửa đổi, cũng rất nhiều, ngày càng sửa đổi để tốt hơn nữa. Tôi chấp nhận sự thiếu sót đó, cả từ chính mình và người khác. Tôi không chỉ trích bản thân, không đắm chìm mãi trong sự tệ hại của quá khứ. Và đồng thời, tôi cũng không chấp nhận việc thiếu sự cầu tiến để hoàn thiện. 

Con người, là để luôn tiến về phía trước – và hạnh phúc!

Hãy là sự thay đổi mà bạn muốn nhìn thấy

Chúng ta mất rất nhiều thời gian để cố thay đổi người khác. Chúng ta luôn nhìn thấy những thiếu sót, những mặt không hoàn hảo của họ, chúng ta cố gắng thay đổi họ vì chúng ta nghĩ rằng mình phải có trách nhiệm, và nghĩ rằng đó là cách để tạo dựng một … Continue reading Hãy là sự thay đổi mà bạn muốn nhìn thấy

Panel 3 Placeholder
Panel 4 Placeholder